Vũng Tàu, 1 tháng bằng lái và một trái tim không hề vững
Có bằng lái đúng 30 ngày. Kinh nghiệm lái xe thực chiến: mấy vòng quanh khu nhà lúc vắng người và một lần chở mẹ đi chợ (mẹ ngồi ghế sau, tay nắm chặt tay nắm cửa suốt đường) - vầng phải chi tưởng tượng cũng là kinh nghiệm, thực tế? làm gì có kinh nghiệm thực chiến nào 😂. Vậy mà tôi quyết định: thuê xe số sàn, tự lái, đi Vũng Tàu. Ai bảo tuổi trẻ không liều.
Xin nói trước, đây không phải bài review du lịch. Đây là hồi ký sinh tồn.
Cao tốc: bài học đầu tiên là kiên nhẫn
Xuất phát đúng giờ đẹp — tức là giờ mà cả thành phố cũng nghĩ là giờ đẹp để lên cao tốc. Vừa vào làn, kẹt xe chào đón nhiệt liệt. Ngồi giữa hàng dài ô tô, chân trái mỏi vì côn nhấp nhả liên tục, tôi ngộ ra một chân lý: xe số sàn và kẹt xe là kẻ thù truyền kiếp. Mỗi lần xe nhích lên 2 mét là một lần luyện tập phối hợp côn-ga-phanh, đến mức tôi bắt đầu nghi ngờ liệu mình đang lái xe hay đang tập gym cho chân trái.
Chưa kể phần "map khó" — khúc cua đổi làn liên tục kiểu Google Maps chỉ đường như đang thử thách lòng kiên nhẫn, "rẽ phải sau 200m" rồi ngay sau đó "giữ làn trái" trong khi làn phải và trái cách nhau đúng... một cái xi nhan. Tôi với Google Maps có vài phút không hiểu nhau lắm.
Con dốc định mệnh trong hầm
Nếu cao tốc là bài kiểm tra giữa kỳ thì đoạn dốc trong hầm chính là kỳ thi cuối khóa, không báo trước, không ôn tập.
Kẹt xe ngay giữa dốc. Đèn đỏ phía trước, xe nối đuôi phía sau, và tôi — với 30 ngày kinh nghiệm — phải khởi hành ngang dốc lần đầu tiên trong đời không phải trong bãi tập mà là giữa hầm thật, xe thật, người thật đứng sau lưng thật.
Tôi nhớ mang máng kỹ thuật: phanh tay, vào số 1, nhả côn tới điểm bám, ga nhẹ, nhả phanh tay, đi. Nghe thì mượt. Thực tế thì:
- Lần 1: tụt xe. Nhẹ thôi, nhưng đủ để tim tôi rớt xuống chân ga.
- Lần 2: tụt xe tiếp. Lần này kèm theo tiếng còi xe phía sau — không gắt, nhưng đủ để tôi hiểu rằng "kiên nhẫn" của người khác cũng có giới hạn.
- Lần 3: xém. Xém thật sự. Đuôi xe tôi và đầu xe sau cách nhau một khoảng mà tôi không dám đo bằng centimet. Hai bên cùng khựng lại một giây, kiểu "thôi khỏi, để tao tự lo".
Cuối cùng cũng lên được đỉnh dốc, tay ướt đẫm mồ hôi, và một cảm giác tự hào kỳ lạ kiểu vừa hoàn thành một cột mốc trưởng thành không nằm trong sách giáo khoa lái xe nào cả. Từ hôm đó, hầm có dốc chính thức nằm trong danh sách "kẻ thù không đội trời chung" của tôi.
Bù lại: một quán ăn ra hồn
Sau cơn bão dốc-hầm, vũ trụ quyết định thương tình. Tấp đại vào một quán ven đường vì đói và vì... hết chịu nổi phải lái thêm phút nào nữa. Ai ngờ trúng mánh — đồ ăn ngon, giá hợp lý, kiểu quán mà bạn chỉ tìm ra được nhờ vận may chứ không phải nhờ review 4.8 sao trên bản đồ. Ngồi ăn mà lòng nhẹ hẳn, coi như phần thưởng xứng đáng sau màn xiếc trong hầm.
Bạch Dinh: đẹp, mát, và một cơn mưa rất đúng lúc (hoặc rất không đúng lúc)
Bạch Dinh đúng như lời đồn — kiến trúc cổ, không gian xanh mát, đứng trên đó nhìn xuống biển thấy tâm hồn dịu lại hẳn sau nguyên buổi sáng căng như dây đàn. Đang lang thang chụp ảnh sống ảo thì trời đổ mưa. Không báo trước, không gió lớn dọa trước, mưa cứ thế trút xuống ngay lúc đang đi xuống bậc thang.
Có clip lại được cảnh cả nhóm chạy tán loạn tìm chỗ trú, vừa chạy vừa cười vì tình huống nó "đúng bài" một cách khó tin — kiểu cả ngày đã đủ drama, mưa chỉ là thêm mắm thêm muối cho trọn vẹn câu chuyện.
Biển và ngọn hải đăng — vì đến Vũng Tàu mà không chụp thì coi như chưa đến
Cuối ngày, ghé biển hít thở chút không khí trước khi vác thân tàn ma dại quay về. Rồi tạt qua chụp vài tấm ở khu vực ngọn hải đăng — công trình mà nhắc tới là ai cũng biết ngay đây chính là Vũng Tàu, không lẫn vào đâu được. Đứng đó ngắm biển, tự dưng thấy mọi drama buổi sáng — kẹt xe, tụt dốc, xém va quẹt — bỗng hoá thành chuyện vui để kể lại chứ không còn đáng sợ nữa.
Tổng kết chuyến đi bằng vài con số: 1 tháng kinh nghiệm lái xe, 2 lần tụt dốc, 1 lần xém tim rớt ra ngoài, vô số lần nhấn còi từ xe sau, và 1 quán ăn ngon bất ngờ tìm được giữa lúc tuyệt vọng nhất.
Nhưng đổi lại: một chuyến đi nhớ đời, vài tấm ảnh đẹp, một đoạn clip chạy mưa để coi lại cười mỗi khi buồn, và quan trọng nhất — bằng chứng sống rằng tay lái non vẫn có thể chinh phục được cả cao tốc lẫn con dốc khó ưa nhất Việt Nam.
Lần sau chắc... thuê xe số tự động trước đã.
Bình luận ()